Công-chúa Paris
Từ thu về, ngọn gió may
Lướt mũi kim vàng thoăn thoắt.
Xong rồi ! Cô thợ khéo tay
Chiếc áo thời trang đă cắt !
Màu chuyển... Đũa tiên vừa đặt
Cây cành thôi khoác thanh ỵ
Từng phố, đây từng chỗ ngoặt
Áo vàng Công-chúa Paris.
Khách du có gă t́nh si
Quyết hái bàn tay Công-chúa.
Ôi, nàng đă thiết triều nghi
Lộng lẫy ngai vàng lá úa !
Lệnh xuống, bừng lên khúc múa
Trăm ngàn pho tượng hồi sinh;
Nhịp với đồng vươn đá cựa
Mấy mùa vang bóng hiển linh.
Hai mươi thế kỷ nghiêng ḿnh
Hai chục Paris tṛn mắt.
Trái tim vàng của Đế-kinh
Họa điệu t́nh ca khoan nhặt.
Ai bảo đồng kia lạnh ngắt ?
Ai rằng đá nọ trơ trơ ?
Từ đỉnh ba trăm thước sắt,
Này nghe ḷng Tháp vương tơ !
Sông Seine vàng lượn đôi bờ
Xuôi xuống vàng Mont-Parnasse
Ngược lên vàng Sacré-Coeur
Từng bậc từng cung đậm nhạt.
Khắp nẻo vàng thu san sát
Ngai vàng Công-chúa nguy nga.
Vương điện, Hoàng-môn, Đế-các
Chầu quanh... vạn thuở không già.
Khách du soi ngọn Đèn-hoa
Xem mặt Đô-kỳ Ánh-sáng.
Nàng ơi, ngoài trái tim ta,
C̣n sính nghi nào xứng đáng ?
Nàng ngủ trong lầu Dĩ-văng
Chỉ thu về mới hiện thân.
Ta, kiếp phi bồng phiêu đăng,
V́ thu đứt ruột bao lần.
Nàng mang ṿng ngọc Giai-nhân
Ta có ṿng gai Thi-sĩ;
T́m nhau đă mấy trầm luân
Mới thỏa u hoài vạn kỷ.
Rồi... mỗi lần thu hội ư
Hoa đăng lại vượt trùng dương.
Tháp lại truyền tin báo hỷ
Cưới nàng Công-chúa Tây-phương..
